Nhiều người trong chúng ta ngưỡng mộ sự vĩ đại của âm nhạc cổ điển nhưng lại cảm thấy nó thật xa cách, thậm chí khó hiểu. Đó là một thế giới của những bản giao hưởng hoành tráng và những nhà soạn nhạc thiên tài, nhưng làm thế nào để thực sự kết nối với nó?
Khi nghe một bản nhạc pop, chúng ta thường tập trung vào một đường nét duy nhất: giai điệu cuốn hút của ca sĩ luôn là ngôi sao duy nhất trên sân khấu. Nhưng trong nhạc cổ điển, vẻ đẹp thường nằm ở sự tương tác của nhiều tuyến giai điệu cùng một lúc. Đây chính là nghệ thuật của phức điệu (Polyphony) – âm nhạc có hai hoặc nhiều tuyến giai điệu độc lập diễn ra đồng thời. Để làm chủ nghệ thuật này, các nhà soạn nhạc sử dụng kỹ thuật đối âm (Counterpoint), tập trung vào mối quan hệ và sự hòa quyện giữa các tuyến giai điệu này. Hãy tưởng tượng đó là nhiều cuộc trò chuyện diễn ra cùng một lúc, mỗi cuộc trò chuyện đều có ý nghĩa riêng nhưng lại kết hợp với nhau để tạo nên một tấm thảm âm thanh phong phú.
Hình thức tinh túy nhất của đối âm được gọi là Fugue, nơi một chủ đề chính được các giọng khác nhau lần lượt giới thiệu và phát triển, tạo ra một cấu trúc vô cùng phức tạp và tài tình. Tột đỉnh của nghệ thuật này chính là tác phẩm The Well-Tempered Clavier của Johann Sebastian Bach. Lần tới khi nghe một bản fugue của Bach, hãy thử nhắm mắt lại và dõi theo chủ đề chính khi nó được chuyền từ giọng này sang giọng khác—từ bè trầm của đàn cello, sang bè cao của violin, rồi lại ẩn hiện trong tiếng kèn oboe. Đó là một trò chơi trốn tìm đầy trí tuệ.
Một trong những nhầm lẫn lớn nhất là khi chúng ta dùng từ “nhạc cổ điển” để chỉ toàn bộ thể loại. Trên thực tế, “Cổ điển” (Classical) cũng là tên của một thời kỳ cụ thể trong lịch sử âm nhạc, kéo dài từ khoảng năm 1750 đến 1830. Dòng chảy lịch sử âm nhạc là một câu chuyện tiến hóa không ngừng, với mỗi thời kỳ mang một phong cách và tinh thần riêng biệt.
- Trung Cổ (~1150-1400): Âm nhạc chủ yếu mang tính tôn giáo, đơn âm và dành cho thanh nhạc.
- Phục Hưng (~1400-1600): Sự trỗi dậy của hòa âm và phức điệu (polyphony), với nhiều tuyến giai điệu độc lập đan xen.
- Baroque (~1580-1750): Sở hữu vẻ đẹp lộng lẫy và kịch tính dữ dội, đánh dấu sự trỗi dậy của nhạc cụ và khai sinh ra opera, concerto và sonata. Đây cũng là thời kỳ mà nghệ thuật đối âm (counterpoint) và cấu trúc phức điệu (polyphony) mà chúng ta vừa tìm hiểu ở trên đạt đến đỉnh cao với những bậc thầy như J.S. Bach.
- Cổ Điển (~1750-1830): Tập trung vào sự cân bằng, tỷ lệ và sự thanh lịch; thời kỳ phát minh ra giao hưởng và tứ tấu đàn dây.
- Lãng Mạn (~1820-1900): Nhấn mạnh vào cường độ cảm xúc, sự biểu đạt cá nhân, vượt qua các cấu trúc cứng nhắc.
- Hiện đại & Đương đại (1900-nay): Phá vỡ các quy ước, khám phá những cách tiếp cận sáng tạo về hòa âm và phối khí.
Nhạc cổ điển không phải là một pháo đài bất khả xâm phạm, mà là một vũ trụ phong phú đang chờ được khám phá. Bằng cách lắng nghe những cuộc đối thoại phức điệu, hiểu được bối cảnh lịch sử của từng thời kỳ, nhận ra “ngữ pháp” của các hình thức âm nhạc, và trân trọng cả nghệ thuật trình diễn lẫn nghệ thuật thu âm, bạn đã biến việc lắng nghe thụ động thành một hành trình chủ động và đầy hứng khởi. Bạn không chỉ nghe giai điệu, bạn đang khám phá những tầng lớp ý nghĩa, những câu chuyện và cảm xúc mà các nhà soạn nhạc vĩ đại đã gửi gắm.
Khám phá thêm từ
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
